Công việc mới nhất

 

Xem tất cả

Ứng viên mới nhất

 

Xem tất cả

Thông báo tuyển sinh

 

Xem tất cả

Ngôn ngữ
English
nls trên mạng

Nghị lực sống

Tình yêu sỏi đá nồng cháy nhất đất Phú Thọ

Thứ ba, 06/04/2010, 03:18 GMT+7

Có những con người từ khi sinh ra, định mệnh đã gắn cho họ là ngôi sao khuyết – một ngôi sao thiếu may mắn hay là bất hạnh. Hương có lẽ cũng là một ngôi sao khuyết như thế. Cuộc đời cứ thích trêu ngươi, số phận sao cứ “nhằm” vào người anh mà “trút cơn giận dữ”. Mọi thứ tưởng như đã chấm hết với anh. Song trong vực thẳm tối tăm, ánh sáng vẫn le lói nơi phía cuối đường hầm. Một câu chuyện cổ tích về tình yêu đã được viết nơi đất cằn lên sỏi đá này.


Mô tả ảnh.
Hương trong ngôi nhà nhỏ bế đứa con còi cọc vì thiếu ăn. (Ảnh: Văn Chung)

Hương, một cái tên thật quá đỗi con gái. Tên đầy đủ của anh là Phạm Quốc Hương, ngụ ở khu 9, thôn Xuân Quang, huyện Tam Nông, Phú Thọ. Anh ngồi đó, cái thân hình quá gầy gò, teo tóp, yếu ớt, chênh vênh trên chiếc xe lăn hoen gỉ, cà tàng, một bên chân đã gãy. Mỗi lần lên cơn ho, cả người anh cứ nghiêng nghiêng, chao đảo, tay trái phải vịn vào cái thanh tre buộc tạm chống nghiêng phần chân xe lăn đã gãy.

“Mình cũng khuyên Dung đi lấy người khác đi. Nhưng cô ấy nào có chịu nghe, cứ nước mắt ngắn dài: Sao hồi yêu nhau, lấy nhau anh không bảo, giờ lại khuyên em như thế”. Không có Dung thì chẳng biết giờ này mình có còn được ngồi ở đây tiếp chuyện không nữa”. Ấy là những câu nói rứt ra từ tiếng lòng nơi sâu thẳm trái tim anh.

Tâm thư đầy nước mắt

Hương là con thứ 8 trong một gia đình nông dân nghèo xứ đồi cọ rừng chè. Thời thanh niên, Hương đẹp trai, hiền lành, chăm chỉ nên nhiều cô trong làng, ngoài xóm “kết” lắm. Sức trai trẻ nên ngày ngày cậu thường lên rừng chặt củi, bắt cá dưới sông bán lấy tiền phụ giúp cha mẹ nuôi các anh chị em trong nhà. 18 tuổi, cái thời sức sống căng tràn nhất, mãnh liệt nhất cũng là lúc tai họa ập đến với anh. Chuỗi ngày sóng gió của Hương bắt đầu từ đây.

“Ban đầu chỉ là sưng bàn chân. Mình nghĩ bình thường nên đi hái lá thuốc về đắp. Nào ngờ chỗ sưng ngày càng đau hơn. Chịu mãi không nổi, đành phải mua thuốc giảm đau về uống. Đỡ đau, rồi lại càng đau dữ dội hơn. Chỗ sưng cứ chạy dần lên tới đầu gối. Tôi như một khúc gỗ, suốt ngày chỉ nằm trên giường, quằn quại với cơn đau. Nhà thì bố mất sớm, anh chị em ai cũng nuôi mình chẳng nổi, lấy đâu ra tiền giúp em. Mẹ mình thì nay bắt ốc, mai mò cua, bữa khoai bữa sắn lại phải gánh thêm mình. Nghĩ mà cực lắm” – Hương nhớ lại.

Mô tả ảnh.
Nhiều năm đau ốm, giờ Hương đã teo tóp cơ thể, sức sống chẳng còn bao (Ảnh: Văn Chung)

Mãi gần 5 năm sau (năm 1995), không chịu nổi nữa, Hương đánh liều vay tiền bạn bè, hàng xóm được 7 triệu đồng rồi nhờ anh chị đưa lên Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội) chạy chữa. Trí nhớ anh tưởng vẫn còn in hằn cái câu nói của người bác sĩ khám cho mình: “Mới nhìn qua đôi chân, ít nhất là 50 triệu, nhiều thì 100 triệu". Chán nản, mình tính chỉ còn nước mua xe lăn mà đi thôi. Số tiền 7 triệu đồng mang đi qua có hơn tuần ở Hà Nội cũng coi như sạch bách: cái xe lăn hơn triệu bạc, tiền thuê xe chở anh từ Phú Thọ xuống Hà Nội rồi lại ngược về, tiền ăn ở. Bao nhiêu là thứ tiền.

Về quê, tính nát óc, Hương đi đến quyết định mở một gian hàng nhỏ bán mấy thứ bánh kẹo lặt vặt. Nhà anh có ít đất nhô ra phía mặt đường nơi con ngõ chính của làng chạy qua. Khốn khổ thay, quán mở được chẳng bao lâu rồi thì “sập tiệm” vì lỗ quá, vốn chỉ tòm tem mấy trăm ngàn, chẳng trụ được lâu. Hương không nhớ nổi đã bao nhiêu lần mình muốn tìm đến cái chết. Như một sự giải thoát cho anh và mọi người.

Hồi đó, xem ti-vi, Hương biết và rất kính trọng những việc làm vì mọi người của GS. Nguyễn Trọng Nhân, PCT Hội Nạn nhân chất độc da cam Việt Nam. Mới hay, trên cõi đời này còn biết bao nhiêu người khốn khổ hơn anh. Bức thư tay với những lời lẽ tha thiết của Hương gửi cho GS Nhân có nội dung: “Mong muốn được hiến đôi mắt của mình cho một cô gái nào đó thật giỏi nhưng bất hạnh, bị hỏng đi đôi mắt. Còn Hương, sau khi hiến đôi mắt xong, sẽ nguyện được quyên sinh, xác xin được mang đi hỏa táng, chút tro bụi cuộc đời xin được rắc xuống dòng sông quê hương chứa chan ân tình, nồng ấm”.

Thư cũng đã gửi. Nhưng người thì làm sao đi nổi xuống tận Hà Nội xa xôi. Biết bao lần tính đi rồi lại tính lại. Chùn mãi, cho đến hôm có đứa cháu nội ra chơi, Hương tỉ tê, định nhờ cháu giúp thực hiện ý định. Chẳng biết sao gia đình lại nghe được. Hương phải nhận không biết bao nhiêu lời khuyên, chỉ trích, trách mắng của gia đình, bạn bè. “Người ta khổ thế còn sống tốt, sống đẹp thì cớ sao con không thể sống như người ta, hả con!?” – Mẹ anh ôm con vào lòng, sụt sùi nước mắt. Hương cũng khóc. Vậy là kết thúc cái “ý tưởng cao đẹp” ở đây.

Tình yêu bất chợt đến như cơn mưa rào

Có ai ngờ đâu, chính cái quán hàng lặt vặt lại là nơi chứng kiến và tác hợp cho đôi trai gái. “Buổi trưa hôm đó, mình đang ngồi thu lu trên chiếc giường trong nhà thì nghe có tiếng người gọi, hỏi mua kẹo. Lồm cồm lết người vào chiếc xe lăn, lóc cóc đẩy ra ngoài quán. Vừa mới thấy tôi, chẳng hiểu sao Dung mặt bỗng tái đi rồi em òa khóc. Lạ quá, mình có làm gì đâu, sao lại làm em khóc?

Gặng hỏi thì em cho biết mình lên đây thăm người thân, tiện có quán ra mua ít quà biếu các cháu. Dung nói em thương anh quá, số trời sao lại bất công thế, hả anh? Ngồi nói chuyện với tôi một lát rồi em xin phép ra về, chiều sẽ quay lại. Chiều gặp lại em, em lại khóc. Thực tình thì mình cũng quá đỗi bất ngờ trước tình cảm Dung dành cho tôi” – mắt Hương xa xăm, buồn vời vợi.

Mô tả ảnh.

Vợ chồng Hương - Dung hạnh phúc trong ngày cưới (Ảnh: Văn Chung chụp lại từ ảnh cưới)

Chị Dung ở chơi được mấy hôm rồi cũng sắp tới ngày về. Yêu chị, nhưng chẳng biết thổ lộ như thế nào? Liệu chị có chấp nhận lấy một người đàn ông tàn tật, suốt đời chỉ còn biết ngồi xe lăn không? May quá, dịp 8/3 cũng đã tới. Anh đánh liều nhờ cậu cháu mua giúp mình một bông hoa thủy tinh, nhân lúc tặng sẽ lựa lời ngỏ ý với nàng xem sao?!

Xã Xuân Quang hôm đó mưa to lắm. Ngồi bên cạnh anh, nước mắt chị lại giàn giụa khi nghe những lời tự đáy lòng anh. Tựa đầu vào vai anh, chị chỉ im lặng. Anh biết chị cũng thương anh nhiều lắm.

Dung về dưới xuôi, còn anh ở lại, bơ vơ trong nỗi nhớ chị đến cồn cào ruột gan. May được người chị ruột lấy chồng ở Trung Quốc cho chiếc điện thoại rẻ tiền, pin vừa gọi đã sắp phải nạp, bấm số máy gọi cho chị, anh biết là chị cũng nhớ anh nhiều như anh nhớ chị. “Dung có đồng ý lấy anh không? Nếu lấy anh liệu gia đình em có đồng ý? Lấy anh, em sẽ vất vả nhiều đó” - vừa ngỏ ý nhưng cũng là để anh biết được thực sự chị có đủ “dũng cảm” và chấp nhận đến với anh không.

Sau gần một tháng, đám cưới của họ - cái “đám cưới của những chuyện tưởng như hoang đường”, “chỉ có trong chuyện cổ tích” – như lời mọi người vẫn gọi cuối cùng đã tới. Chàng chẳng thể đưa nàng “về dinh” vì tủi phận thấp, hèn mọn. Chỉ có anh em họ hàng xuống “rước” nàng giúp anh.

Từ ngày lấy nhau đến giờ đã gần ba năm, vợ chồng anh làm gì thì lỗ cái đó: bỏ 3,2 triệu đồng nuôi bò, cuối cùng bán được vỏn vẹn 1 triệu 970 ngàn đồng; nuôi lợn thì gặp đúng năm giá thức ăn cao, lợn bán giá chẳng đủ trả tiền cám; được mấy con gà chọi vừa rồi có người trả gần 1 triệu thì chưa muốn bán, để được hai hôm sau thì bỗng nhiên rũ rượi mà chết. Tết rồi, gia đình anh chị mỗi người được nhận 15kg gạo xã cho, ki cóp mãi mới mua được mấy lạng thịt mỡ về nấu Tất niên.

Con anh chị, bé Phạm Anh Hoài, 2 tuổi mà người cứ còi cọc, nặng chưa đầy 7kg vì thiếu chất dinh dưỡng. Khoản thu nhập chính của anh chị lúc này là 240 ngàn tiền hỗ trợ người tàn tật của anh, mỗi tháng nguyên tiền vay lãi phải trả là 130 ngàn, cộng với tiền điện gần 150 ngàn nữa. Thế là còn thiếu một ít. Điều này cũng có nghĩa là ngày nào chị Dung không có việc, nghỉ làm hay đau ốm tức là một ngày họ chẳng có tiền để mà duy trì sự sống.

Nhìn ra rặng tre bên dòng sông Hồng đang rì rào trong gió, mắt anh bỗng ươn ướt: “Đời mình chắc cũng chẳng còn sống được bao lâu nữa đâu. Ước mơ lớn nhất của mình là một ngày nào đó được khỏi bệnh. Vợ chồng có rau ăn rau, có cháo ăn cháo. Nhiều lúc nhìn vợ con vất vả vì mình mà sao không cầm được nước mắt”.


Nguồn Tin: VietnamNet

Đăng bởi : syhuyen

 


Các tin đã đăng trong ngày :

Nhà tài trợ